Thư con gửi bố số 5: Khi con dũng cảm tô lên những gam màu không hoàn hảo

Gửi bố của con,

Đã một khoảng thời gian kể từ ngày con nhận được những lời nhắn nhủ của bố về việc “hãy là chính mình”. Con đã dành rất nhiều buổi tối để suy nghĩ, chọn cách ngồi lại, đối diện với chính mình. Không còn những bộ lọc hào nhoáng, cũng chẳng có ai để so bì, chỉ còn con và những suy nghĩ bấy lâu nay con vẫn hằng lảng tránh. Khi lớp áo giáp bên ngoài biến mất, con học cách tìm thấy sự bình yên từ chính những khuyết điểm vụng về nhất của bản thân mình.

Con đã bắt đầu cuốn sổ tay “Ba điều tốt mỗi ngày” như bố gợi ý. Những ngày đầu ấy thực sự gượng gạo lắm bố ạ. Con nhận ra mình đã quen với việc định nghĩa giá trị bản thân bằng những lượt tương tác vô thực trên mạng xã hội, nên khi đứng trước khoảng lặng của tâm hồn, học cách gọi tên từng nét tính cách và cảm xúc, con bỗng thấy lúng túng. Nhưng dần dần, con học cách trân trọng những khoảnh khắc nhỏ bé nhất của thực tại. Đó là khi con biết xoa dịu những gai góc của cơn giận, hay cảm giác lòng thênh thang khi dũng cảm thừa nhận những cảm xúc yếu lòng trước một người bạn. Sự hoàn hảo mà con theo đuổi bấy lâu nay hóa ra là một sợi dây trói chặt con, còn sự chân thật dù đôi khi vụng về lại mang đến cho con một cảm giác bình yên lạ kỳ.

Về mạng xã hội, con đã tắt thông báo của tất cả các ứng dụng, và bố biết không, những tiếng thông báo từng khiến con thấp thỏm, giờ đã hoàn toàn yên ắng. Lúc đầu, con thấy hụt hẫng lắm, như thể mình bị tách rời khỏi dòng chảy của thế giới. Cơ mà sau đó, con mới thực sự làm chủ được quỹ thời gian của mình thay vì cứ mải miết chạy theo những cập nhật của người khác. Con cũng  đã dũng cảm nhấn nút bỏ theo dõi những tài khoản luôn khiến con thấy mình tự ti và vô tình tìm thấy niềm vui khi đọc về nấu ăn và cắm hoa. Đó là những thứ con thực sự thích nhưng trước đây từng giấu kỹ, vì sợ chúng không đủ ấn tượng để nhận được sự quan tâm của mọi người.

Những bữa cơm gia đình dạo này đã khác trước rất nhiều. Chiếc điện thoại không còn xuất hiện trên bàn nữa mà nằm yên ở phòng ngủ, để con có thể thực sự nhìn vào mắt bố mẹ khi trò chuyện. Những câu hỏi của bố cũng không còn làm con thấy áp lực hay muốn trốn tránh, vì con hiểu rằng bố luôn ở đó đón nhận kể cả khi con vẫn còn nhiều thiếu sót. Mỗi sáng soi gương, con đều trân quý chính mình của hiện tại. Đó là một phiên bản không cần đến những lớp chỉnh sửa, tuy bình thường nhưng mang theo một trái tim đang học cách lớn lên.

Con của bố.

Call Now Button