TƯ VẤN THÁO GỠ BẤT ỔN TRONG MỐI QUAN HỆ CHA MẸ VÀ CON CÁI

Càng lớn lên thì khoảng cách giữa cha mẹ và con cái càng trở nên rộng hơn. Đó có phải do lớn lên các con nó vậy như các cha mẹ thường hay nói. Có nghĩa là do các con lớn lên tự rời xa bố mẹ. Thực tế thì điều này là có, nhưng chỉ một phần nhỏ còn lại là do vốn dĩ giữa bố mẹ và con có sự đã không khớp nhau khi con còn nhỏ, tuy nhiên vì nhỏ nên chưa có sự ngăn cách này mà thôi.

Ví dụ cũng là bị quát mắng, bị chê bai, bị so sánh thậm chí bị bố mẹ dạy con bằng đòng roi nhưng vì còn nhỏ chưa biết nhiều nên chấp nhận và xong rồi sẽ quên. Tuy nhiên, khi lớn lên thì những vấn đề đó chính là sự thu mình lại để được an toàn của các con.

  • Tốt nhất đừng nói gì để không bị chỉnh thậm chí bị mắng chửi tơi tả.
  • Ở trong phòng không tiếp xúc với ai con thấy được yên bình theo ý mình hơn.
  • Tốt hơn hết là tránh, chứ ngồi mà dăm ba câu kiểu gì cũng bị đầy lỗ tai sự gầm gào.
  • Kiểu gì chẳng bị nói, nên mặc kệ, ít giao tiếp sẽ bớt nghe hơn.

Có rất nhiều các suy nghĩ như vậy ở trong các con. Có thể con sai nhưng dường như chúng vẫn đúng. Vì thực tế rất ít cha mẹ không bao giờ quát mắng con hay giáo điều con và ít hay nhiều thì các con vẫn có thể dựa vào đó.

Nếu như chỉ như thế này thì chẳng có gì để chúng ta phải bàn ở đây. Vì rõ ràng khoảng cách một chút nhưng cũng không có gì là sóng gió để phải lo lắng.

Tuy nhiên, có nhiều các tình huống và trường hợp không thể chủ quan bỏ qua:

  • Con trai phản kháng bố, ác cảm với bố và con không muốn giao tiếp hoặc tiếp cận gì với bố vì cho rằng bản thân không phục, bản thân ghét bố…, vì bố thế này hay thế kia.
  • Con sẵn sàng đẩy quyết chiến với bố mẹ nếu như không đáp ứng đòi hỏi của chúng hoặc thậm chí đánh chửi bố vì cho rằng trước kia bố cũng làm vậy với mình.
  • Con dằn vặt mẹ và bắt phải đáp ứng để mặc đẹp, có tiền chi tiêu theo sở thích cá nhân và không được cũng sẵn sàng chửi bới.
  • Con câm lặng không muốn giao lưu nói chuyện với bất kỳ ai, luôn cáu bẳn nổi khùng mạnh mẽ nếu bố mẹ lên tiếng.
  • Con cho quyền mình là nạn nhân của bố mẹ để buông bỏ mọi ý thức và ý chí phấn đấu.
  • Con sẵn sàng không về nhà, sẵn sàng bỏ học để theo các thú vui a dua mà không phân biệt được tốt xấu…, dọa dẫm bố mẹ.

Có rất nhiều các vấn đề từ nhỏ đến lớn dần lên sự bất ổn nghiêm trọng tạo khoảng cách nhưng bố mẹ đã không nhận ra để ngắt bỏ. Cho đến khi các con đã mất kiểm soát thì dường như mọi thức đã quá muộn.

Hãy cùng con đến tư vấn để tháo gỡ ngay khi có những nút thắt đầu tiên!

Đăng ký tư vấn


    Ghi chú: (*) bắt buộc điền