Bức tường sẽ nứt khi một tiếng nói vang lên

Gửi con,

Mẹ đã đọc thư con. Con nói đúng, im lặng còn khắc nghiệt hơn đòn roi, vì nó khiến cả hai chúng ta dần xa nhau mà không biết cách quay lại. Mẹ im lặng không phải vì hết quan tâm, mà vì sợ rằng nếu mở miệng, mẹ lại làm con tổn thương thêm, nhưng hóa ra, sự im lặng ấy cũng chính là một nhát dao cắt sâu vào tim con.

Mẹ cũng sợ sự im lặng này. Nó như một bức tường cao mà mẹ với con đều ngồi dưới chân, ngước nhìn nhưng không ai đủ can đảm trèo lên. Mỗi lần nhìn thấy con ăn cơm một mình, mẹ muốn gọi con, muốn gắp cho con miếng thức ăn, nhưng bàn tay cứng lại giữa chừng. Mẹ sợ con gạt đi, sợ ánh mắt lạnh lùng của con sẽ làm mẹ vỡ nát.

Con bảo con soi gương không còn thấy chính mình, mẹ nghe mà lòng xót xa vô cùng. Con chỉ đang lạc lối, giống như người đi trong đêm tối chưa tìm thấy ánh đèn. Mẹ mong con biết, ánh đèn ấy vẫn còn ở đây, chính là mẹ. Dù con đi đâu, làm gì, có lạc bao xa, mẹ vẫn sẽ là nơi để con quay về.

Nếu con thấy khó nói, hãy viết thư cho mẹ, như bây giờ. Mẹ sẽ đọc, sẽ lắng nghe, sẽ trả lời. Chúng ta có thể bắt đầu lại, không cần lời to tát, chỉ cần một bữa cơm chung, một câu hỏi han, một cái gật đầu. Con à, mẹ không cần sự hoàn hảo, mẹ chỉ cần con ngồi trước mặt mẹ, thật sự là chính con, dù có vụng về, có sai lầm.

Đừng sợ im lặng nuốt chửng chúng ta. Chỉ cần một trong hai người cất tiếng, bức tường kia sẽ nứt dần. Mẹ xin là người nói trước: Mẹ yêu con và mẹ vẫn đang chờ con, ngay trong ngôi nhà này.

Mẹ của con.

Call Now Button