
Bố ơi,
Con viết những dòng này khi vừa hoàn thành xong trang nhật ký thứ mười của mình. Cái cảm giác cầm bút, nhìn từng nét mực thấm chậm vào giấy, khiến con thấy mình đang thật sự tồn tại và chạm cuộc sống bằng những cảm xúc chân thật nhất. Con muốn khoe với bố rằng, suốt tuần qua con đã giữ trọn thỏa thuận của hai bố con mình.
Những ngày đầu thực sự là một cơn ác mộng. Con đã nhiều lần cầm điện thoại lên theo phản xạ, lòng bồn chồn không yên chỉ vì sợ bỏ lỡ vài dòng tin nhắn trong nhóm lớp. Đúng vào khoảnh khắc bàn tay con chuẩn bị chạm vào màn hình, lời bố dặn về việc “giành lại quyền kiểm soát” chợt vang lên như một lời cảnh tỉnh trong đầu. Con tắt máy dứt khoát và úp điện thoại xuống, với tay lấy cuốn sách cũ bố từng tặng. Vừa lật vài trang, con đã muốn bỏ cuộc, không phải vì mệt, mà vì trí não đã quen tiêu thụ những mẩu nội dung ngắn đến mức không chịu nổi sự chậm rãi của việc đọc. Con cảm tưởng như khoảnh khắc ấy mãi không trôi qua, sự bồn chồn cứ dâng lên, nhưng con liên tục tự nhủ mình phải vượt qua được chính mình. Với quyết tâm mạnh mẽ ấy, từng dòng chữ dần giữ con ở lại, và trong khoảng lặng hiếm hoi đó, con đã tìm lại khả năng tập trung của mình.
Bố ạ, con đã bắt đầu tham gia câu lạc bộ thiện nguyện ở trường. Hôm qua, lần đầu tiên con không cầm điện thoại trong suốt 3 tiếng đồng hồ để cùng các bạn chuẩn bị quà cho các em nhỏ ở làng trẻ em SOS. Lạ thay, dù ở trong một không gian hoàn toàn xa lạ, con không hề thấy lạc lõng tí nào. Hóa ra, khi chúng con cùng làm một việc có ý nghĩa, cái “ngôn ngữ chung” mà con hằng tìm kiếm cứ thế tự nhiên xuất hiện, không cần đến một trend Tiktok nào cả. Con vẫn còn thấy hơi bỡ ngỡ, nhưng cảm giác được mọi người công nhận vì sự nhiệt thành, được yêu mến bởi những câu đùa vụng về của chính mình… nó thật lạ lẫm bố ạ. Con chợt nhận ra mình có thể tồn tại mà không cần đến những tấm ảnh hoàn hảo hay chạy theo những xu hướng vô hồn trên thế giới ảo. Trong thâm tâm, con biết mình vẫn còn lệ thuộc vào mạng xã hội nhiều lắm, nhưng có lẽ đây là lúc con tập chấp nhận những thiếu sót của bản thân thay vì cứ mãi đi tô vẽ cho một bản thể giả dối.
Con biết hành trình nảy còn dài và nhiều thử thách, đôi khi con vẫn thèm cảm giác được đắm chìm trong mạng xã hội và quên đi cuộc sống thực, để khỏi phải bận tâm đến bất cứ thứ gì. Nhưng ít nhất thì bây giờ, con đã không còn thấy sợ hay thấy bứt rứt mỗi khi phải tắt máy nữa. Con đang học cách vượt qua chính mình bằng những giá trị thật mà bố đã gợi mở cho con. Cảm ơn bố đã không bỏ rơi con trong thế giới ảo ấy!
Con của bố.
