Thư con gửi bố 2: Khi “ngắt kết nối” là nỗi kinh hoàng của tuổi 14

Bố ơi,

Con viết những dòng này khi ngoài kia trời đã bắt đầu hửng sáng, sau một đêm con lại thất bại trong việc đặt điện thoại xuống. Ở tuổi 14 này, mạng xã hội với con không còn là trò giải trí nữa, mà nó giống như một thước đo xã hội trong lớp học. Con sợ nhất là cảm giác sáng mai bước vào lớp, thấy mấy nhóm bạn tụm năm tụm ba, vừa nhìn điện thoại vừa cười ngặt nghẽo về một “trend” mới hay một vụ drama nào đó đang nổi trên Tiktok mà con không biết. Đôi khi, con tò mò lại gần, chỉ cần một câu hỏi từ đám bạn: “Ủa, chưa xem clip đó hả?” kèm theo cái nhìn đầy ái ngại, là con thấy mình như một kẻ lạc loài. Lúc đó, con chỉ biết cười gượng, nhưng trong lòng lại thấy hụt hẫng và mặc cảm.

Sự tách biệt hay cô lập trong các hội nhóm thực ra không đến từ việc con không biết một đoạn clip nào đó, mà nó đến từ cái cảm giác con bị mất đi “ngôn ngữ chung” để kết nối, sợ bị dán nhãn là nhàm chán và trở nên vô hình trong mắt bạn bè. Thế là, nhiều khi dù mệt mỏi, con vẫn cứ phải dán mắt vào màn hình, vuốt liên tục chỉ để chắc chắn mình không bỏ lỡ điều gì. Con cần một tấm vé để được chú ý và thấy thuộc về tập thể, để ngày mai vào lớp, con cũng có thể cười và bình luận cùng mọi người một cách tự nhiên nhất. 

Tệ hơn là, những thuật toán thông minh của mạng xã hội dường như đọc thấu nỗi sợ đó của con và lợi dụng nỗi sợ đó để giam cầm con. Chúng đẩy ra liên tiếp những nội dung khiến con không thể rời mắt, mỗi một lượt lướt, con lại tiếp cận đến một mẩu tin mới, đánh lừa bộ não con rằng con đang được kết nối. Hành vi của con bắt đầu biến đổi tiêu cực: con không thể ngồi yên 5 phút mà không chạm vào máy, con mất khả năng đọc những trang sách dài vì trí não đã quen với những thông tin cắt vụn, hời hợt. Kết quả học tập sa sút là điều tất yếu, vì đầu óc con lúc nào cũng lơ lửng, mệt mỏi do thiếu ngủ thường xuyên. Hệ quả là, con tiếp tục nuông chiều bản thân, tự trấn an rằng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, nhưng thực tế là con không thể thoát khỏi mạng xã hội, hay đúng hơn là không muốn phải tắt máy và khắc phục những vấn đề đang âm ỉ bào mòn cuộc sống và các mối quan hệ của con.

Con biết mình đang trì hoãn và chạy trốn việc tìm kiếm giá trị thật của bản thân, chấp nhận làm một cái bóng phản chiếu những gì người khác muốn thấy, chỉ để đổi lấy cảm giác không bị bỏ rơi giữa đám đông. Con gắt gỏng với bố vì con đang run rẩy bảo vệ chiéc phao cứu sinh duy nhất giúp con không phải đối mặt với sự thật rằng: con đang mất phương hướng và cần thay đổi bản thân.

Con của bố.

Call Now Button